Đông này Dế Xu Phình ấm hơn

Mùa hè 2017, khi một cậu bạn đồng nghiệp có chia sẻ câu chuyện trong chuyến đi Yên Bái của cậu ấy. Một công tử nhà giàu như cậu ấy, lần đầu tiên thấy chia sẻ những câu chuyện về vùng cao, về các em học sinh đi học chân không giày, không dép, về những bữa ăn bán trú đạm bạc, tụi nhỏ phải ăn dè dặt, chia nhau thức ăn ít ỏi, và về những cuốn sách cũ, chúng nó bọc lại bằng mấy tờ báo màu mực cũng không còn rõ, về những nét chữ ngay ngắn trong tập vở vẽ,… Cậu ấy kể chuyện mà hăng say hơn làm việc, đôi khi chúng tôi còn cảm thấy những khúc nghẹn trong câu chuyện của cậu.

Chính câu chuyện của cậu đưa chúng tôi đến đây, trước mắt chúng tôi là một Dế Xu Phình hoang sơ, giản dị từ cảnh vật, những ngôi nhà cho tới con người. Chúng tôi ghé ngôi trường Tiểu học và THCS trong làng mà cậu dẫn đi. Nhà trường hồ hởi chào đón chúng tôi, học sinh đang chơ ngơ ngác thấy các cô, chú cũng lại gần tò mò. Chúng nhìn vào những bọc với túi xách mà chúng tôi mang tới.

Hình ảnh các em học sinh cùng chơi dưới sân trường cứ thế đi vào lòng chúng tôi một cách nhẹ nhàng

Được Nhà trường chia sẻ, chúng tôi biết rõ hơn về điều kiện sống và học tập của các em nơi đây, khó khăn và những nghị lực của các em không khỏi khiến những người có cuộc sống ổn định hơn như chúng tôi cảm thấy may mắn với chính mình và động lực để chia sẻ nhiều hơn.

Mùa đông hay mùa hè, các em cũng chỉ có những bộ quần áo mỏng, đôi dép lê, có em còn đi chân đất, quần áo rách đi học

Chúng tôi mang đến cho các em quần áo, sách vở; nhưng chúng tôi có niềm tin lớn lao hơn vêề việc mang cho các em niềm tin và cơ hội: cơ hội được sống công bằng hơn, cơ hội được đáp ứng điều kiện sống tối thiểu, cơ hội để các em vươn lên, cơ hội và niềm tin vào tương lai có thể thay đổi trong tầm tay các em.

Chúng tôi mong muốn mùa đông này, các em học sinh Dế Xu Phình sẽ ấm hơn

Cậu ấy bảo rằng, các em khoác trên mình những chiếc áo này nhìn đáng yêu và thông minh hơn bao nhiêu

Chúng tôi hi vọng mang đến cơ hội và niềm tin vào tương lai tươi sáng hơn của các em